[Dịch] Ai Bảo Thẻ Bài Ma Pháp Ta Làm Ra Có Vấn Đề?

/

Chương 30: Nhất định phải làm người đàn ông cứng cáp nhất

Chương 30: Nhất định phải làm người đàn ông cứng cáp nhất

[Dịch] Ai Bảo Thẻ Bài Ma Pháp Ta Làm Ra Có Vấn Đề?

Ngã Chân Bất Hội Phi

7.493 chữ

29-08-2026

Nhìn ba người kia vừa trò chuyện, đấu võ mồm vừa vui vẻ bàn về tương lai, Mông Tu chỉ thấy lạnh lẽo cô đơn. Hắn cảm giác mình không nên ở đây, mà nên chui xuống gầm xe thì hơn.

Dù vậy, tâm lý của Mông Tu rất vững, hắn đang mải suy ngẫm.

Hôm nay mình... dường như chẳng bảo vệ được ai cả.

Nghĩ đến Hoàng Thổ Cự Nhân và Ngân Ác Ma, Mông Tu cảm thấy nguy cơ ngập tràn. Thân là một kỵ sĩ mà ngay cả đồng đội cũng không bảo vệ nổi...

...thì còn gọi gì là kỵ sĩ nữa? Mình phải cứng cáp hơn mới được!

"Tối nay phải tập thêm 100 cái chống đẩy, 100 cái gập bụng, 100 cái squat, chạy bộ 10 cây số!"

Mông Tu thầm hạ quyết tâm, hắn phải rèn luyện thể lực thật tốt để trở nên cứng cáp và mạnh mẽ hơn!

Bốn người quay lại Vương Thành, bên trong vẫn yên bình, tĩnh lặng y như lúc họ rời đi.

Thấy cảnh này, Cổ Tân khá là xúc động.

Người dân ở đây căn bản không hề hay biết, vị quốc vương mà họ kính yêu thực chất đã bị sát hại từ lâu. Kẻ ngày ngày ngồi trên ngai vàng kia chỉ là một con ác ma khoác da người.

Nhưng đối với họ, không biết chừng lại là một điều may mắn.

Bằng không, với bản tính tàn nhẫn của con Ngân Ác Ma kia, nó tuyệt đối sẽ chẳng tha cho bất kỳ ai biết chuyện, dẫu cho người bình thường chẳng mang lại mấy dinh dưỡng cho nó.

Sau đó, bốn người tìm một quán trọ để nghỉ ngơi qua đêm, tiện thể nghe ngóng xem quanh đây có ma vật nào nổi tiếng không.

Đêm khuya.

Cổ Tân và Vương Toàn cùng nhau lẻn vào cung điện trong Vương Thành. Nhờ dùng thẻ đạo cụ tàng hình, cả hai dễ dàng lọt vào trong mà không gây ra tiếng động nào.

Tiếp đó, Vương Toàn thôi miên một cô thị nữ đang ngủ gật, cạy miệng cô ả để lấy thông tin về vị trí kho báu của quốc vương.

Hai người đi một mạch không gặp chút trở ngại nào. Thực lực của đội phòng vệ quốc vương đối với họ chẳng bõ bèn gì, hầu hết chỉ là người bình thường có thể chất tốt một chút, hiếm lắm mới thấy một chức nghiệp giả.

Nhờ vậy mọi chuyện diễn ra vô cùng suôn sẻ. Khi đến nơi, Vương Toàn bổn cũ soạn lại, thôi miên luôn đám lính canh rồi bước vào kho báu.

Từng chiếc rương khổng lồ được xếp ngay ngắn trong kho. Cổ Tân tiện tay chọn một chiếc gần nhất.

Nhưng hắn chợt nhận ra, đa số rương đều trống rỗng.

"Vàng bạc châu báu đâu hết rồi?"

Cổ Tân mở toang mấy chiếc rương đang đóng nắp, phát hiện bên trong cũng chẳng còn mấy đồng tiền vàng.

"Mẹ kiếp, không lẽ bị con Ngân Ác Ma kia cuỗm sạch rồi?"

Vương Toàn chửi thề. Hắn đã ôm kỳ vọng rất lớn khi mò đến đây, ai ngờ lại vớ phải cái kho rỗng tuếch.

"Xem ra chúng ta kỳ vọng hơi nhiều rồi."

Cổ Tân nhặt mấy đồng tiền vàng lẻ loi dưới đáy rương lên, chán nản thở dài.

Đáng lẽ hắn phải nghĩ tới điều này từ sớm. Con Ngân Ác Ma kia có trí khôn giống người như vậy, chứng tỏ nó rất hiểu rõ xã hội loài người.

Tiền tài đối với nó hoàn toàn không phải thứ vô dụng. Sau khi chiếm đoạt vị trí quốc vương, việc nó dọn sạch kho báu cũng chẳng có gì lạ.

Nhưng thế này thì chẳng phải hắn và Vương Toàn đi tong một chuyến uổng công rồi sao?

"Hạt giống tốc độ, tù và đồng, vòng tay bạc... toàn ba cái đồ rác rưởi."

Vương Toàn lục lọi một hòm đạo cụ khác, sắc mặt càng lúc càng khó coi.

"Thứ duy nhất xài được chắc chỉ có cái Kỳ Mỹ Lạp Chi Dực này thôi."

Cuối cùng, Vương Toàn cầm lên một đôi cánh màu trắng cỡ nhỏ. Đây chính là Kỳ Mỹ Lạp Chi Dực, chỉ cần gắn lên người là có thể bay lượn.

Tuy khá thực dụng, nhưng món đồ chơi này ở thế giới chính cũng mua được. Đối với Vương Toàn lại càng vô dụng, vì trong nhẫn không gian của hắn đã có sẵn mười mấy cái rồi."Đại Cổ, xem ra chúng ta mất công toi rồi."

Vương Toàn cạn lời, hắn thật sự không ngờ lại bị hớt tay trên. Con Ngân Ác Ma chết tiệt kia đúng là việc ác nào cũng làm!

Nếu xác con Ngân Ác Ma mà ở đây, chắc hắn đã lao tới đâm thêm mấy nhát cho bõ tức.

Vấn đề mấu chốt là Ngân Ác Ma đã chết, bọn họ hoàn toàn không biết nó giấu vàng bạc châu báu và các bảo vật trong kho ở đâu.

"Hình như... vẫn còn một món."

Cổ Tân đột nhiên trầm ngâm nhìn về phía bức tường ở tận cùng kho báu. Nhìn bề ngoài thì chẳng có gì đặc biệt, nhưng năng lực cảm nhận lại mách bảo hắn bức tường này có vấn đề.

Hắn ngẫm nghĩ một lát rồi cẩn thận quan sát toàn bộ căn phòng, không bỏ qua bất kỳ dấu vết nhỏ nào.

Cuối cùng, ánh mắt Cổ Tân dừng lại ở một viên gạch cẩm thạch nằm bên trái cửa lớn. Hắn dùng sức ấn mạnh nó vào trong.

Lạch cạch... lạch cạch...

Tiếng bánh răng cơ học chuyển động vang lên, bức tường bình thường kia lập tức lõm vào một mảng.

Ngay sau đó, một chiếc khay vàng hiện ra trước mắt hai người, bên trên đặt một chiếc găng tay màu đen.

"Hửm?" Vương Toàn ngớ người.

"Khí tức bóng tối thuần khiết thật."

Cổ Tân nhìn chằm chằm chiếc găng tay đen. Nó có nền đen thẫm, điểm xuyết từng vòng hoa văn màu đỏ bao quanh, trông vô cùng quỷ dị.

"Đỉnh thật đấy Đại Cổ, giấu kín thế này mà cậu cũng phát hiện ra." Vương Toàn vô cùng kinh ngạc.

"Tôi cảm nhận được chút khí tức của nó thôi. Cơ mà Lão Vương, cậu có nhận ra thứ này không?"

Cổ Tân quan sát một lượt, xác định không có nguy hiểm mới cầm chiếc găng tay lên.

Cảm giác chạm vào mát lạnh, chất liệu rất mềm mại và dễ chịu.

"Không biết, chưa thấy bao giờ." Vương Toàn thành thật lắc đầu.

"Để tôi chụp kiểu ảnh, đợi về rồi tìm người hỏi thử xem."

Vương Toàn lấy chiếc điện thoại hoàn toàn không có sóng ra chụp một tấm rồi nói.

"Đi thôi đi thôi, đúng là xúi quẩy, con Ngân Ác Ma kia đúng là đồ khốn nạn."

Sau đó, Cổ Tân và Vương Toàn rời khỏi lâu đài.

Tiếp tục ở lại kho báu cũng chẳng có ý nghĩa gì, vì nơi đó đã trống trơn.

Tối đó, hai người về quán trọ nghỉ ngơi. Sáng sớm hôm sau, cả nhóm lại nhanh chóng xuất phát tiếp tục rèn luyện.

Tất nhiên, nói là rèn luyện, nhưng chừng nào chưa gặp phải ma vật thực sự có tính đe dọa, thì thế giới bí cảnh này rốt cuộc cũng chỉ là bậc hai mà thôi.

Bọn họ tốn thêm cả buổi sáng để dọn dẹp sạch sẽ vài sào huyệt ma vật theo thông tin người dân cung cấp, thu hoạch cũng xem như khá khẩm.

"Này Đại Cổ, phần của cậu đây."

Trước khi trở về chủ thế giới, bốn người Cổ Tân tìm một bãi cỏ để kiểm kê chiến lợi phẩm.

"Nhiều thế cơ à?"

Cổ Tân nhận lấy túi đựng tinh hạch, không khỏi nhướng mày.

"Lão Vương, dọc đường đi phần lớn ma vật đều do các cậu đánh mà."

"Nhưng Hoàng Thổ Cự Nhân với Ngân Ác Ma là do một mình cậu xử lý, hai con đó mới là trọng điểm." Vương Toàn không thèm ngẩng đầu lên, giọng điệu chắc nịch không cho phép từ chối.

"Được rồi." Thấy vậy Cổ Tân cũng không nói thêm gì nữa, dù sao người được hời cũng là hắn.

Tuy cả túi tinh hạch này phần lớn đều là bậc một, nhưng bù lại số lượng nhiều. Số lượng lớn thế này kiểu gì cũng kiếm được một khoản kha khá.

"Tiếp theo là phần của Lam Liên Hoa, đây là của Mông Tu, chỗ còn lại là của tôi. OK, chia xong rồi."

Vương Toàn phân chia rất công bằng, ngoại trừ Cổ Tân được ưu tiên, ba người hắn, Lam Liên Hoa và Mông Tu đều chia đều như nhau.

"Sau này có kèo lập đội thì nhớ gọi tôi tiếp nhé." Lam Liên Hoa cười híp mắt nói."Không vấn đề gì, hợp tác vui vẻ nhé." Vương Toàn sảng khoái đáp.

Cuối cùng cũng xong.

Thực ra lúc này trong lòng Cổ Tân đang khá sốt ruột. Tất nhiên không phải vì chuyện chia chác tinh hạch, mà là vì...

Về đến nhà là hắn có thể bắt đầu chế tạo thẻ bài rồi!

"Dùng Ngân Ác Ma làm nguyên liệu chính, nếu không có gì trục trặc thì chắc là sẽ làm ra được một tấm thẻ triệu hồi ác ma."

Cổ Tân thầm nghĩ, thẻ triệu hồi hệ ác ma vốn là hàng hiếm mà.

Tất nhiên là với điều kiện không được thất bại, vì hắn chỉ có mỗi một con Ngân Ác Ma làm nguyên liệu.

"Hay là chế vài tấm thẻ khác để mồi trước nhỉ? Mồi vài phát rồi hẵng lôi Ngân Ác Ma ra xài."

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!